-->

Tìm Kiếm Trong Blog Tâm Linh Học

Loading

2011-12-09

Tôi Gặp Ma

Tôi là người yếu bóng vía, ấy thế mà lại thích nghe những chuyện hoang đường ma quái, lúc còn bé cứ chui rúc vào giữa những đứa em, chùm chăn đến tận đầu chỉ thò cái mặt ra thở và hai con mắt trợn to để nghe cậu tôi kể chuyện ma, thường là những câu chuyện trong sách do cậu tôi đọc qua rồi kể lạị
Những đêm nghe chuyện Ma xong thì không có cách gì một mình tự đi tiểu được, tuy nhiên cũng không phải mình tôi sợ mà những đứa em tôi đứa nào cũng giống tôi nên kéo chùm mà đi với nhau, vì cầu tiêu ở cách nhà một khoảng đất, không có điện, xách cái đèn dầu nhỏ đem theo mà tôi thì lúc nào cũng dành quyền đi trước chỉ sợ lũ em đi xong ù té chạy vào nhà trước.
Có lẽ do tánh nhát gan mà tôi đã gặp ma vào năm học đệ tam của trường Trần hưng Ðạo một trường nam sinh công lập tại Dalat.Ngày tổ chức niên lễ của trường,tất cả học sinh cắm trại 2 ngày ngay tại sân trường, trong đêm lửa trại, sau khi nấu nướng ăn chiều xong thì trời vừa sập tối, các lều đang nhóm các bếp lửa bập bùng, căn lều của chúng tôi còn đang hầm đậu đen nấu chè thì tiếng loa của anh Tâm lớp đệ nhất phụ tá trưởng trại thông báo cho toàn trại là thầy Hòa, trại trưởng đã bị bắt cóc bởi một con quỷ đầu đỏ, thân hình khoác áo choàng đen cao 2 mét, yêu cầu các trại viên hãy chia nhau đi tìm gấp, lều nào tìm về được trước 12 giờ đêm sẽ được trọng thưởng. Chúng tôi cũng biết đây là trò chơi trốn bắt do thầy Hòa đặt ra cho đêm lửa trại thêm phần hào hứng sôi động, tổ chúng tôi gồm 10 người,gồm những tên đầu sỏ của lớp về mọi phương diện, lớn tuổi hơn các bạn khác vì tên nào cũng thi rớt vào đệ thất ít nhất là một lần, nghịch ngợm nhất và cũng là nhóm học sinh giỏi nhất của lớp. Tôi được bầu làm tổ trưởng, tôi đã quyết định để lại Thịnh con và Xuân tóc đỏ ở lại lo canh nồi chè, còn lại 8 tên nhắm hướng nghĩa địa thành phố tiến bước, sau khi nghe công bố là thầy Hòa bị quỷ bắt đi thì chúng tôi ai cũng đồng ý với nhau là chúng sẽ dấu thầy ở khu nghĩa địa nằm ở ngọn đồi đối diện với trường nối với nhau là một đoạn đường ngắn và cái hồ Vạn Kiếp nhỏ nằm một bên chia cắt hai ngọn đồi, đứng tại trường có thể trông thấy các ngôi mộ rõ ràng. Ðây là nghĩa địa thành phố rất rộng lớn chiếm nguyên một quả đồi chạy vòng qua các khu vực của cây số 4 và cây số 6, một con đường chạy vòng dưới gần chân đồi là con đường đưa đến trường nối với các con đường dẫn về phố chính chia cắt riêng biệt ra khu Hà Ðông dân cư sinh sống về làm vườn, trồng trọt hoa màu cả một vùng trũng thấp thuộc chân đồi nghĩa địa, nhóm chúng tôi có 3 đứa nhà ở ngay tại đây là Hoàng tây lai, Ðô sún và Nghĩa cong, thằng Nghĩa này lúc nhỏ bị ngã gẫy tay, gia đình đưa đến ông lang ta bó lại tay bằng thịt gà, chúng tôi trêu chọc nó là ông lang đã ăn cả bầy gà nhà nó chỉ để dành lại xương bó cho nó nên tay nó bây giờ mới bị cong,lúc nào cũng khuỳnh tay ra như sắp sửa đấm aịNhà của của 3 thằng này tôi thường hay ghé qua chơi,phần vì gần trường, phần vì mỗi lần đạp xe đến đây, một con dốc dài thì cũng thấm mệt nên hay ghé vào rủ chúng đi học và được nghỉ chân được vài phút, những ngày vào mùa dâu chín thường được mẹ chúng nó cho nếm thử trái dâu chín đỏ tươi, hôm nào được nghỉ học sớm thì lại lê la nhà của 3 đứa nó, được dịp ăn khoai lang nướng hay bẻ mía nhai với nhaụ
Chúng tôi bàn với nhau trước khi lùng sục khu nghĩa địa phải ghé qua nhà thằng Ðô sún tìm mấy cây gậy để cầm đi, phần làm vũ khí lúc cần đến, phần để chống đỡ bước đi cho khỏi ngã và xua đuổi rắn trên những bước chân gập ghềnh qua các ngôi mộ nhưng chính là có nó tạo thêm phần đỡ sợ là đã có một cái gì trong tay vẫn hơn là không. Tám đứa chúng tôi kéo vào nhà thằng Ðô sún, Hoàng tây lai nói:
- Tụi mày chờ tao nghe, tao về tìm cái đèn pin của anh tao đem đi cho chắc ăn
Thằng Ðô sún dẫn chúng tôi ra phía sau nhà nó, tay cầm chiếc đèn dầu to đi trước, giữa đống cây khô dựng sát vách nhà bếp chúng tôi đã chọn mỗi đứa một cái gậy vừa tầm tay mình, sau đó cả bọn chui vào căn nhà bếp, nơi đây mẹ của thằng Ðô đã đặt sẵn nồi khoai lang luộc, cả bọn chúng tôi quây quần sát bếp lửa, trời về tối sương bắt đầu phủ xuống đứa nào cũng thấy lành lạnh, hai tay xoa với nhau và tranh nhau hơ sát vào bếp lửa, chuyện trò cười đùa vang ồn lên trong căn bếp để chờ khoai chín sẽ chia nhau đem theo đi luôn cho tiện.
Ðược một lúc sau,tôi hỏi lớn:
- - Ê Ðô, mày còn tấm poncho nào không đem thêm để đắp chứ đêm nay lạnh lắm đó.
Ðô sún lắc đầu:
- Tao chỉ có một cái đã đem đi rồi, để hỏi thằng Hoàng tây lai và Nghĩa cong coi có không?
Tiếng thằng Nghĩa cong trả lời:
- Tao cũng không có, thằng Hoàng có thể có đó, hai anh nó là lính thế nào cũng có ít nhất là hai cáị
Tôi chợt nhớ ra thằng Hoàng tây lai đã về nhà chưa thấy trở lại, vì trách nhiệm tổ trưởng tôi đứng lên, kéo cao cổ áo nói:
- Ðể tao chạy sang nhà nó kêu nó lấy thêm cho
Bước ra khỏi căn bếp ấm cúng, bên ngoài gió lạnh hắt vào mặt làm tôi rùng mình, hai tay tôi thọc sâu vào hai bên túi của chiếc áo khoác dầy, đứng lại một chút để cho mắt quen dần với bóng tối bên ngoài, nhà của ba thằng này tôi đã thuộc lòng đường đi nước bước, ngày nào mà tôi chẳng ghé qua trước khi đến trường,tôi còn nhớ rõ từ đây đến nhà thằng Hoàng tây lai là phải qua nhà thằng Nghĩa cong trước, và trước khi đến nhà thằng Hoàng là phải qua một cái mương lớn, có những tấm ván lớn bắc ngang chắc chắn to bằng con đường để xe cộ có thể chạy qua lại được, sương lạnh mỏng rơi lờ mờ những ánh sáng của các ngôi sao trên bầu trời tỏa ra nhợt nhạt đủ để nhìn loáng thoáng thấy vài thước chung quanh, lần mò theo con đường đất chính thẳng trước mặt song đôi với những hàng rào của những căn nhà, tôi không dám nhìn xa hơn nữa vì sau các mái nhà kia là bóng của ngọn đồi nghĩa địa âm u chỉ thấy một khoảng đen u vồng lên trên nền trời, tôi lầm lũi đi thẳng trong bụng đã bắt đầu sợ, thầm trách mình không chịu rủ thêm đứa nào đi nữa cho đỡ sợ, nhưng lại ngại chúng nó xem thường mình, dầu gì cũng đã được tin tưởng bầu làm tổ trưởng không thể để mất mặt được, gần đến hàng rào nhà thằng Nghĩa cong tôi chợt nghe tiếng sột soạt như bước chân của ai phía dưới khu vườn bên trái, khu vườn này tôi còn nhớ ban ngày nó là khu đất trũng nằm thoai thoải chạy dài trước mặt các ngôi nhà thường được canh tác các loại bắp cải, súp lơ và dâu tùy theo mùa, giờ đây nó tối đen chẳng nhìn xa hơn được tôi vừa bước nhanh vừa chống mắt nhìn về hướng tiếng động, tim đập mạnh nửa muốn chạy mà đầu gối bắt đầu run run, bỗng đâu lù lù in hẳn trên nền trời một bóng người to lớn hai tay dang ra như muốn chụp lấy người tôi, bủn rủn cả tay chân, tôi không hét lên được, chỉ ú ớ trong miệng, muốn la to cầu cứu nhưng bị tắc nghẹn, muốn phóng chạy thì chân khụy xuống, tôi phải dùng hai tay bò nhanh khỏi chỗ đó một tí thì mới vùng đứng lên được, chạy ngay vào nhà của thằng Nghĩa cong trước mặt, thẳng hướng nhà bếp nằm phía đằng sau đang có ánh đèn dầu chiếu hắt ra ở khe cửa gỗ, tôi vừa thở hổn hển vừa đập cửa, mẹ của thằng Nghĩa cong mở cửa ra thấy tôi hớt hải nói không nên lời, bà vội kéo tôi vào hẳn bên trong, đóng cửa lại rồi kêu vói lên nhà trên:
- Ông nó ơi! xuống nhanh lên nào, thằng cháu nó bị sao đây này
Tôi vẫn còn run, lập cập chưa nói lên lời nào cả, đứng gần chiếc bếp, hơi nóng bếp lửa bập bùng đã đem lại ấm áp cho tôi một phần vì đang run vừa sợ vừa lạnh,đến khi ba của thằng Nghĩa xuống tôi mới lắp bắp kể lại những gì đã gặp, ba của thằng Nghĩa trấn an tôi:
- Thần hồn nát thần tính đấy thôi cháu ạ, mình sống hiền lành chả ai phá phách mình đâu, bác ở đây bao nhiêu năm rồi, hàng xóm với những người qua đời đấy, có chuyện gì xảy ra đâu cháu, cháu chưa quen sống ở đây nên sợ hãi nhìn gà hóa quốc đấy thôi, thôi để bác đưa cháu sang lại nhà bác Dương nhé.
Dù ông trấn an tôi nhưng trong lòng tôi vẫn sợ, đúng là mình đã nhìn thấy rõ rành rành chứ có phải nhìn lầm đâu cơ chứ, cái hình dáng sừng sững to lớn tôi vẫn còn nhớ rõ nó đội cả cái nón lá nữa,vậy là phải đúng là ma đàn bà rồi, nó cao lớn vươn cao trên nền trời thì làm sao mà tôi có thể lầm lẫn,người thường nào mà lại cao lớn như thế được, lúc ba của thằng Nghĩa cong đưa tôi đến trước nhà của thằng Ðô sún thì tôi vội bảo với ông:
- Cháu cám ơn bác, cháu vào một mình được rồi bác ạ
- Ừ, chẳng có gì đâu, đừng sợ nhé, thôi bác đi đây
Tôi phóng nhanh vào nhà bếp, tôi sẽ kể cho chúng nó nghe chuyện tôi đã gặp ma, một chuyện khủng khiếp mà tôi vừa trải qua, bên trong bếp tôi thấy những khuôn mặt đang căng thẳng mắt mở to đang lắng nghe tiếng của thằng Hoàng tây lai ngập ngừng đứt quãng kể chuyện:
- Tao tìm đèn pin không ra, anh tao đã đem đi cả, tao... tao chợt có ý là để nhát mấy đứa của các lớp khác, tao xuống vườn... vườn của nhà tao nhổ thằng bù nhìn vác theo để hù... bọn khác chơị Lúc vác lên gần trên đường tao gặp ma, chúng mày biết không... tao,tao nghe xoạt một cái... hình dáng đen ngòm to như bóng một người,trời tối hù à, nhưng tao chưa kịp nhìn kỹ thì nó đã kêu ực ực mấy tiếng rồi nó biến thành con chó lủi đi mất, tao hoảng hồn phóng nhanh về đây, gì chứ, ma chó, ma mèo ở đây đã có nhiều người gặp lắm rồị
Tôi bỗng nhiên ôm bụng hô hố lên mà cười, tôi cười gập cả người lại, tôi cười giữa những khuôn mặt đang sợ hãi và ngơ ngác của thằng Hoàng tây lai và những thằng bạn khác, tôi cười đến chảy cả nước mắt ra nữa kìa...
Kết Thúc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Quý vị có thể để lại nhận xét, cảm nhận dưới mỗi bài viết nhưng:
- Không bàn luận đến chính trị của các quốc gia trên thế giới.
- Không được bàn luận hay phỉ báng bất kỳ tôn giáo nào khác.
- Không bàn luận tới sắc tộc gây chia rẽ các dân tộc trên toàn thế giới.
- Không viết những lời thô tục
- Không xúc phạm, chửi bới người khác
- Không đặt liên kết tới những Website đen, có chứa Vi rút hay những phần mềm có chứa mã độc hại
+ Chỉ bàn luận những lĩnh vực liên quan tới Phật Giáo.
+ Hãy giới thiệu Website này tới những người thân, bạn bè của quý vị. Những người không theo, sẽ theo và đã theo Đạo Phật đều có thể xem và tim hiểu trên Website này.
* Trân trọng cám ơn!