-->

Tìm Kiếm Trong Blog Tâm Linh Học

Loading

2011-12-09

Tiếng Động Dị Thường

Mùa Hè năm 1996, gia đình tôi dọn tới thành phố Durham, North Carolina. Gia đình tôi dọn về một căn nhà trệt (range) nằm trên đường "Broad," gần trường Đại Học Dukẹ Tôi đã được giấy chấp nhận vào khoa Computer Science của trường này từ mùa Xuân. Đội bóng rổ "Blue Devils" của trường là đội mà tôi ái mộ từ lâu! Hai em trai tôi ghi danh học ở Senior High School của thành phố.
Mấy ngày đầu mới dọn tới chúng tôi phải khiêng dọn, xếp đặt đồ đạc trong nhà nên ai nấy mệt đừ. Tối chúng tôi lên giường là ngủ say chẳng biết trời đất gì nữa! Tuần sau đó thì mọi việc đã ổn định; vẫn còn là mùa Hè nên đến 9 giờ đêm trời cũng còn sáng. Chúng tôi thường thức coi TV đến 11 PM mới chịu đi ngủ ! Một đêm kia sau khi đã lên giường nằm được cả tiếng, tôi buồn tiểu nên dậy mò ra cầu tiêu, vì lười nên tôi không bật đèn ở hành lang! Khi tới gần cửa phòng tắm tai tôi nghe có tiếng động ở phòng khách rồi tiếng lịch kịch như ai đặt vật gì xuống bàn! Tôi mò mẩm trong bóng đêm lại chổ công tắc điện định bật sáng đèn lên để xem, nhưng khi tay tôi đụng vào chổ công tắc thì tôi cảm thấy như có bàn tay ai cầm chận lấy tay tôi không cho bật đèn ! Tôi sợ quá thét lên một cách khủng khiếp ! Bố mẹ và các em tôi bật đèn chạy ra hỏi dồn dập có chuyện gì xảy ra vậy! Tôi nói là có ai cầm tay tôi! Mọi người chỉ lắc đầu hay cười ra vẻ không tin! Tôi đi ra phòng khách xem thử , không có ai cả, chỉ thấy một cái ly có hình con chuột Micky để trên bàn! Bố tôi rất khó tính và ngăn nắp nên chúng tôi luôn giữ mọi thứ đâu vào đấy! Mà sao lại có cái ly để trên bàn kìa! Tôi không biết có ai dùng rồi quên cất đi hay không, nhưng để khỏi bị bố mắng, tôi cầm cái ly cất vào tủ bếp rồi trở về phòng tiểu!
Sáng hôm sau khi chúng tôi đang ngồi ăn sáng trong bếp, bố tôi bước vào hỏi:
_ Tối qua đứa nào ăn uống mà không dọn dẹp bày bừa ly ở trên bàn thế?!
Không đứa nào nhận cả ! Bố tôi tức vì chẳng đứa nào nhận, liền lấy cái ly ra nói:
_ Đây này, đứa nào xài cái ly này đêm qua?!?!
Tôi hơi đổi sắc mặt, vì đó chính là cái ly có hình con Micky mà tôi đã cất vào tủ lúc nửa đêm hôm qua! Tôi trả lời bố:
_ Tối qua khi đi tiểu, con thấy nó trên bàn và con đã cất nó vào tủ rồi mà!
_ Thôi đi con ơi! Xài rồi bày bừa ra đó còn chối hả ! Lần sau thì nhớ cất đi nhé cô nương !! _ Bố tôi đổi ra giọng diễu cợt tôi!
Tôi im không cải lại vì chỉ gây thêm phiền phức mà thôi! Nhưng trong lòng tôi lấy làm lạ lắm! Rỏ ràng là chính tay tôi đã cất nó mà!
Đêm hôm sau tôi cũng lại nghe tiếng động ở phòng khách vọng về, lần này tôi hơi run nên chẳng dám mò ra xem! Nằm nghe tiếng lịch kịch mà chẳng dám nhúc nhích hay thở mạnh nữa! Trưa sau tôi nói chuyện này với mẹ, bà gạt đi:
_ Mấy con chuột đi mò ăn thôi! Nó lịch kịch suốt đêm mẹ cũng có nghe nhưng mặc kệ chúng! Để vài bữa nói ba con xem coi có kẻ hở nào bít lại là yên thôi! Mà đứa nào lại bày cái ly có con Micky trên bàn nữa vậy? May là mẹ dậy sớm nên cất đi chứ để bố mày thấy thì lại bị chửi nữa rồi !
Tôi không đồng ý với câu trả lời của mẹ! Nhưng có cãi lý cũng bằng thừa! Tôi ra ngoài sân chổ hai đứa em trai tôi đang chơi đá banh. Tôi gọi chúng lại và hỏi có nghe thấy gì trong đêm không. Hai đứa đều không biết gì cả. Chẳng trách chúng được bọn con trai ngày đi chơi tối về lăn ra ngủ như chết, có trời rầm chúng cũng chẳng nghe thấy! Tôi mới kể cho chúng về tiếng lịch kịch vào ban đêm ở phòng khách và việc đồ đạc bày bừa bãi trên bàn! Đứa em kế tôi lên tiếng:
_ Chị để tụi em lo chuyện này cho! Tối nay tụi em sẽ rình xem có phải là chuột hay không!
Tối đó chúng sửa soạn sẳn sàng, ngồi nép ở cánh cửa của tủ treo quần áo khoác gần phòng khách, với đèn pin trong tay chúng ngồi chờ nghe động tịnh! Tôi nằm lì trong phòng cũng hồi hộp chờ! Khoảng nửa đêm tôi nghe tiếng lịch kịch bên ngoài, rồi thì tiếng hét hoảng sợ của đứa em trai út của tôi! Tiếng bố mẹ tôi chạy ra bật điện và lo lắng hỏi có chuyện gì! Tôi cũng chạy ra xem! Hai đứa em tôi miệng há hốc mắt vẫn còn lộ sự sợ hãi ngồi co rúm ở phía ngoài cửa tủ ! Hai đứa chỉ ú ớ:
_ Bà già, bà già ngồi ở ghế sopha uống nước kìa!
Chúng tôi chẳng thấy ai cả! Chỉ có cái ly Micky lăn trên thảm mà thôi! Bố tôi gạt đi:
_ Tào lao nè, có ai đâu nào!
Xong ông kéo hai đứa về phòng rồi bảo mọi người đi ngủ ! Tôi có tánh sợ ma nên nào dám nhắm mắt! Miệng lẩm bẩm niệm Phật chờ sáng!
Hôm sau đợi bố tôi đi làm rồị Tôi và mẹ mới hỏi mấy đứa em là cái gì làm tụi nó la hoảng tối qua vậy! Đứa em kế tôi trả lời:
_ Tụi em núp ở cửa tủ, đến nửa đêm thì nghe có tiếng mở cửa tủ bếp rồi tiếng chạm lách cách của ly ! Tiếng mở tủ lạnh và sau đó là tiếng bước chân về chổ sopha! Tụi em nhào ra bật đèn pin lên! Trời đất quỷthần ơi! Một bà già cú đế mặt nhăn nheo tay cầm cái ly, quắc cặp mắt đỏ lòm nhìn tụi em! Thằng út nó sợ quá phải thét lên! Rồi mọi người chạy ra và bà già cũng biến mất tiêu! Tụi em sợ quá có đứa nào dám ngủ đâu!
Mẹ và tôi liền qua gỏ cửa người hàng xóm đối diện bên kia đường để hỏi chuyện! Bà Mỹ đen hàng xóm này cũng vui vẻ, sau khi chào hỏi chúng tôi bắt chuyện hỏi về căn nhà chúng tôi đang mướn, bà ấy nghiêm giọng nói:
_ Nhà đó có ma lâu rồi! Bà già chủ nhà ở đó một mình và chết trong đó khoảng 3 năm trước! Con bà ta cho sơn sửa lại rồi cho thuê! Nhưng không có ai ở lâu được vì bà ta cứ đêm đến là lại lịch kịch trong bếp và phòng khách! Có người còn thấy bà ta mở TV xem nữa kìa!
Mẹ con tôi nghe rợn cả da gà, sau đó cám ơn bà ta rồi ra về! Mẹ con chúng tôi bàn luận cách thuyết phục bố tôi dời đi nhà khác! Sau vài lần thuyết phục bố, mẹ con tôi thành công! Thế là chỉ chưa đầy một tháng chúng tôi lại phải dọn nhà một lần nữa! Lần này chúng tôi dọn về một appartment ở đường Carver cũng gần đó. Dù có hơi tiếc là mất tiền cọc cho căn nhà trước, nhưng chúng tôi không còn phải nghe những tiếng động dị thường trong đêm nữa!!!
Kết Thúc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Quý vị có thể để lại nhận xét, cảm nhận dưới mỗi bài viết nhưng:
- Không bàn luận đến chính trị của các quốc gia trên thế giới.
- Không được bàn luận hay phỉ báng bất kỳ tôn giáo nào khác.
- Không bàn luận tới sắc tộc gây chia rẽ các dân tộc trên toàn thế giới.
- Không viết những lời thô tục
- Không xúc phạm, chửi bới người khác
- Không đặt liên kết tới những Website đen, có chứa Vi rút hay những phần mềm có chứa mã độc hại
+ Chỉ bàn luận những lĩnh vực liên quan tới Phật Giáo.
+ Hãy giới thiệu Website này tới những người thân, bạn bè của quý vị. Những người không theo, sẽ theo và đã theo Đạo Phật đều có thể xem và tim hiểu trên Website này.
* Trân trọng cám ơn!