-->

Tìm Kiếm Trong Blog Tâm Linh Học

Loading

2011-12-10

Người Mỹ Niệm Chú

Trước hết, các bạn có biết là 2 chân của chúng ta KHÔNG BAO GIỜ DÀI BẰNG NHAU KHÔNG? Nếu bạn ngồi dựa vào tường, hoặc ghế có lưng dựa thẳng, rồi duỗi 2 chân ra, sao cho chân và thân tạo thành 90 độ. (hãy nhờ ai đó dùng bàn tay nâng 2 gót chân của mình lên) Bạn hỏi họ xem hai gót chân có bằng nhau không? Bạn sẽ được trả lời là...so-le, cái dài, cái ngắn!
Nãm 1970, tôi có dịp du học ở Mỹ, và đến Salt Lake City thuộc Bang Utah. Một hôm tôi mượn con ngựa của 1 anh Mỹ dân địa-phương, và định cỡi chạy 1 vòng nhỏ chơi, nhưng không ngờ con ngựa trở chứng, nó phi nước đại, thẳng vào rừng, có những đoạn lên đồi, trên lớp lá khô, phía duới là lá mục nên con ngựa cũng trợt lên trợt xuống, làm tôi phát hoảng, nhưng vẫn cố đeo dính nó, vì sợ nó chạy mất, phải bồi thường! Ðến khi lên đỉnh của 1 cái đồi nhỏ, có một căn nhà rất lớn. Sau này tôi mới biết đó là căn Nhà Nguyện của Ðạo Mormon, Ðây cũng như Ðạo Tin-Lành, tách ra từ Ðạo Thiên-Chúạ. Chỉ có chút khác biệt là họ không có nhà Thờ, không Thờ hình-tượng của Ðức Chúa Giê-Su, mà họ chỉ có Nhà Nguyện, và cây Thập Tự Giá....Con ngựa dừng lại trước sân Nhà Nguyện, và thản-nhiên đứng ăn những cành lá của 1 loại cây lạ trước sân. Tôi bèn vội vàng phóng xuống và cột con ngựa vào luôn cây đó.
Có lẽ tiếng vó ngựa đã làm người trong nhà nghe tiếng, nên họ chạy ra, toàn là Mỹ Trắng, khoảng 30 người, và cỡ từ 15 cho ðến 50 tuổị Họ rất ngạc-nhiên khi thấy tôi, hỏi tôi là người nước nàỏ tôi chỉ đáp chung chung là ngườị."Du Học-Sinh"... Nhưng họ rất thân-thiện và sốt-sắng mời tôi vào nhà Nguyện, mời ăn uống, đồng-thời họ cũng trình-bày sơ về Ðạo, cũng như căn nhà Nguyện của họ. Họ nói cho tôi biết về 2 cái chân...so le của tôi!, coi như chênh-lệch khoảng 1,5cm!. tôi nghe chưa biết phải kiểm- chứng ra sao, thì may quá, cô con gái của chủ Ngựa chạy đi kiếm tôi cũng vừa mò đến trước sân. Tôi vội vàng kéo cô ta vàọ (Cô ta là người Mỹ gốc Ðức, theo Thiên-Chúa Giáo, và cũng là lần đầu tiên mới lên đến đồi này), Tôi nói cô ngồi trên ghế, cởi giày duỗi chân ra và...đúng vậy đó các bạn!, chân của cô ta cũng so-le!. Lúc ấy, nhóm người đạo Mormon mới nói là nếu tôi tin, họ sẽ đọc phép cầu Thiên-Chúa ban ơn cho 2 chân của cô bạn tôi, và tôi dài bằng nhau!. Tôi đề-nghị là để chân cô ta trên lòng bàn tay của tôi cho tôi coi trong khi họ cầu-nguyện, sau đó sẽ đến lượt cô bạn của tôi cầm chân của tôi !. Họ đồng ý và khoảng 10 người đứng sắp lại nắm tay nhau thành 1 vòng tròn, cô bạn tôi ngồi chính giữa trên 1 cái ghế có lưng dựa, tôi ngồi dưới đất và xoè bàn tay của mình, để 2 gót chân của cô bạn lên. Trước mắt tôi là 2 gót chân cái dài, cái ngắn!.
Nhóm người Mỹ bắt đầu đọc lời cầu-nguyện Thiên Chúa, dĩ-nhiên bằng tiếng Anh...Nhưng khi họ đọc được 1 chút thì bỗng nhiên cái tiếng Anh đó biến ra tiếng khác, không phải là tiếng Pháp (Tôi cũng có học Pháp Văn hồi nhỏ), cũng không phải tiếng Ðức (tôi biết chút tiếng Ðức vì cô bồ của tôi lúc đó là người Ðức!)... Thứ tiếng lạ lùng, nó gần như tiếng trộn lẫn của Tiếng Ấn-Ðộ, tiếng Miên, tiếng Lào, và tiếng Tháị! Lúc đó, tôi nhìn thấy 2 cái gót chân của cô bạn từ từ dài ra và bằng nhau ngay trên lòng bàn tay của tôi, cũng là lúc những người Mỹ ngưng đọc chú. Trong lúc họ đọc chú, ai cũng nhắm mắt lạị Tôi bèn hỏi là họ vừa đọc bằng ngôn-ngữ gì vậy, thì được trả lời rằng: "Lúc đầu chúng tôi chỉ cầu-nguyện bằng tiếng Anh, nhưng khi Ơn Trên làm phép lạ thì tự nhiên trong miệng chúng tôi phát ra thứ ngôn-ngữ đó và chính chúng tôi cũng không hiểu là gì cả. Ðó là...Holly Language!"
Ðiểm quan trọng tôi muốn thưa với quý vị là ở chỗ này, đây là TIẾNG ÂM ! Thứ tiếng mà người Mỹ trên 1 ngọn đồi ở Utah năm 1970 đọc lên đúng là thứ tiếng ở VN các Thầy-cao-tay-ấn đều biết dùng (Nhưng không có nhiều Thầy lắm đâu ) và chuyện trò với nhau, gọi là TIẾNG ÂM ! Vì thứ ngôn-ngữ này chỉ Thầy với Thầy nói với nhau, hiểu được nhau mà thôi, không có chữ viết!
Người Mỹ không biết đó là tiếng Âm, họ chỉ cho là tiếng của Trời, và họ phát ra bằng miệng, nhưng họ không hiểu ý-nghĩa của nó...Tôi không muốn làm họ phật lòng nên không dám nói, là vì 3 năm trước đó, khi tôi còn ở VN, 1967, 1 buổi tụ-họp huynh đệ trong Môn Phái tại nhà Thầy tôi, vì anh em gom lại cả 100 người nên tất cả đành quây quần ngồi xếp bằng trước sân nhà Thầy tạo thành 1 vòng tròn rất rộng.
Tôi, hôm đó được ngồi sát Ông Sư-Bá, trong khi các đệ-tử lần lượt ra đứng giữa vòng tròn để báo-cáo về thành quả võ-thuật hoặc phép-tắc đã luyện được cho Sư-Phụ và Sư-Thúc, Sư-Bá coi, bỗng có 1 anh đến sau, từ ngoài chạy chiếc xe đạp vào, thắng 1 cái két rồi phóng xuống đất, cho chiếc xe chạy không lủi vào bụi chuốị Anh ta mặt đỏ gay, làm tôi tưởng anh chàng này say, nhưng khi anh ta tiến gần đến vòng người ngồi, anh ta vội tháo cái đồng hồ ra, liệng vô bụi, rồi chắp tay lại xá lung tung và xổ ra 1 hơi tiếng gì lạ quá.. Thầy tôi (ngồi ở phía bên kia đốiđiện với tôi, rất xa vì quá nhiều người), lên tiếng nói 1 hơi cũng toàn là tiếng kiểu như vậy Tôi chẳng hiểu gì hết, bèn ghé tai hỏi nhỏ Chú Sư-Bá, Chú Sư-Bá liền trả lời tỉnh bơ: "Ðó là Tiếng Âm", đồng thời Sư-Bá cũng khẽ dịch từng câu đối-thoại giữa Thầy tôi và anh chàng mặt đỏ đó. Ðại-khái là Thầy tôi hỏi: "Ngài là aỉ tại sao lại nhập vô người nàỷ" Thì "Ông kia" xin lỗi, xưng danh là Thần...gì đó, nhân người đệ-tử của Thầy tôi luyện phép, hợp duyên nên muốn nhập vào để chào và thamđự cuộc hội của nhóm chúng tôi..." Hai người chuyện trò 1 lúc thì chàng mặt đỏ cung tay vái chào tứ phía rồi...té cái bịch! (Ðó là Thần đã rời xác thân anh ta) nên anh ta liền lồm cồm ngồi dậy, mặt hết đỏ, và ngỡ-ngàng, sượng-sùng chào mọi người, đồng thời hỏi: "Có Huynh nào thấy chiếc xe của tôi và cái đồng-hồ của tôi không?"
Lúc đó, tôi liền bỏ chỗ ngồi mà đi lại chen vô ngồi cạnh Thầy, khi mọi chuyệm êm xuống bình-thường, tôi liền hỏi Thầy là hồi nãy Thầy nói tiếng gì? chuyện gị vậỷ có thể chỉ cho tôi được không? " Thầy tôi cũng từ từ kể lại, đặc biệt là Tên của 1 Vị Thần nhập vào lúc nãy, 1 cái tên rất lạ với tôi nhưng lại đúng y như Chú Sư-Bá đã thầm dịch cho tôi nghe lúc trước! Như vậy, Sư-Bá của tôi và Thầy tôi đều biết dùng Tiếng Âm!. Sau đó tôi đi vòng vòng hỏi hết mọi người, thì mới biết là trên cả 100 người, chỉ có 5 người trong buổi Hội đó biết Tiếng Âm mà thôị
Hôm nay khi viết lại những giòng này, tôi vẫn thích thú khi thấy sự huyền-bí vô-biên của Trời Ðất. Các bạn có ngạc nhiên không khi nghe chuyện Người Mỹ đọc chú? Và các bạn hãy thử kiểm tra đôi chân của mình đi....Hì... Hì...
Kết Thúc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Quý vị có thể để lại nhận xét, cảm nhận dưới mỗi bài viết nhưng:
- Không bàn luận đến chính trị của các quốc gia trên thế giới.
- Không được bàn luận hay phỉ báng bất kỳ tôn giáo nào khác.
- Không bàn luận tới sắc tộc gây chia rẽ các dân tộc trên toàn thế giới.
- Không viết những lời thô tục
- Không xúc phạm, chửi bới người khác
- Không đặt liên kết tới những Website đen, có chứa Vi rút hay những phần mềm có chứa mã độc hại
+ Chỉ bàn luận những lĩnh vực liên quan tới Phật Giáo.
+ Hãy giới thiệu Website này tới những người thân, bạn bè của quý vị. Những người không theo, sẽ theo và đã theo Đạo Phật đều có thể xem và tim hiểu trên Website này.
* Trân trọng cám ơn!